Montag, 5. August 2019

Lu Hà Và Nguyễn Gia Thiều Chùm Thơ


Hồng Nhan Bạc Mệnh
cảm xúc thơ Nguyễn Gia Thiều bài 1

Vách tường lóng lánh Vua yêu
Trước sân trồng quế mĩ miều Lệ Hoa
Vũ y lã chã nhạt nhòa
Sương rơi phận bạc một tòa thiên hương

Lu Hà Và Đặng Trần Côn Chùm 1


Đoạn Trường Sầu Ly
cảm xúc thơ Đặng Trần Côn bài 1

Truyện xưa tôi kể bạn nghe
Nước non mờ mịt sơn khê bụi trần
Quần hồng nhiều nỗi gian truân
Trời cao thăm thẳm xoay vần thế nhân

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 4



Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 31

Quân tập hậu cắm dùi lưng giặc
Rắn mất đầu tan tác chim muông
Tinh binh ào ạt tấn công

Qua Oa vỡ mật núi sông kinh hoàng

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 3


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 21

Chuyện kể tiếp Nguyệt Nga khi đó
Nỗi lòng riêng bày tỏ với cha
Nguyện thề một dải Ngân hà
Trọn đời chung thủy thiết tha cùng chàng

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 2


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 11

Nơi trống trải đồng không mông quạnh
Ếch nhái kêu lau lách vướng chân
Tiên càng khô héo ruột gan
Bước đi uể oải toàn thân đau nhừ

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 10


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 91

Tiếng gà gáy sáng trưa hoan hỉ
Vân khéo tay chăm chỉ món ăn
Cho mùa thi hội trường văn
Khôi nguyên hai giải thanh tân cùng ngày

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 9


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 81

Ân trạch chi bẽ bàng hủ bại
Mỉa mai thay quan lại nhiễu nhương
Minh triều tàn lụi kỷ cương
Từ nghe lời vợ chán chường tinh binh

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 8


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 71

Đêm trăng sáng thanh bình dào dạt
Điệu nghê thường bát ngát hương lân
Giai nhân tài tử xa gần
Xôn xao ngoài cửa tần ngần minh tinh

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 7


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 61

Hoạn Thư rường bớt cau có mặt
Một mũi tên bắn nát đôi chim
Hồng mao cũng đã nhấn chìm
Vào vành hoan lạc im lìm phòng the

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 6


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 51

Lời ngọt sớt mặn mòi cá nước
Vợ chồng ngâu mực thước mấy ai
Đèn khuya tỏ rạng nét ngài
Thú quê vườn tược hoa cài bướm say

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 5


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 41

Bao mánh lới chả cheo mèo mỡ
Lường gạt người đào mỏ kiếm ăn
Tỉnh bơ chẳng chút băn khoăn
Bốn mùa thư thả nhọc nhằn với ai?

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 4


Tài MệnhTương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 31

Bao thành quách kinh kỳ phố xá
Miền thùy dương xa lạ núi non
Lâm Truy vừa một tháng tròn
Xe loan dừng bánh véo von tiếng đàn

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 3


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 21

Dồn tới bước đường cùng sinh lộ
Chẳng cam lòng mới ngỏ ý tìm
Phòng the bằn bặt im lìm
Tuổi xuân ai nỡ nhấn chìm biển sâu

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 2


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 11

Lòng quân tử sắt son như vậy
Trái tim nàng cũng thấy nẫu ra
Cúi đầu e thẹn thiết tha
Ngây thơ con trẻ mẹ cha chưa tường

Nguyễn Du Và Lu Hà Chùm 1


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 1

Cõi trần thế xưa nay ai biết
Cuộc trăm năm thảm thiết thương đau
Tài mệnh sao dễ ghét nhau
Bể dâu nếm trải nhạt màu tư phong

Lăn Lộn Trường Tình (5)


Truyện kể của Lu Hà phần 5

Tôi là kẻ kiêu hùng ngã mạn, không dám nhận mình là linh khí của trời đất, do âm dương ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ tạo thành là hòn đá sót lại của bà Nữ Oa khi vá trời, gọi là hòn thông linh bảo ngọc được đầu thai vào gia đình họ Giả mà thành Giả Bảo Ngọc còn nàng là Lâm Đại Ngọc trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần.
Kẻ dung mạo hương lồng ngọc giát
Ví phong tư rồng cuốn phượng sa
Trông như hoa mai tuyết phủ
Sạch như bông huệ sương pha…

Lăn Lộn Trường Tình (4)


Truyện kể của Lu Hà phần 4

Tôi tự nghĩ mình là kẻ trí dũng có thừa, cũng có thể coi là giòng giõi trâm anh thế phiệt, văn chương tốt đất nết nhà. Kể cả thời cộng sản cũng không phải là lép vế trong xã hội, ông bà nội tôi cũng có mấy bằng tổ quốc ghi công. Bản thân tôi cũng từng trong nam ngoài bắc, lăn lộn khói lửa, vào sống ra chết. Các ngón đời xông pha xã hội đã từng nếm trải, mới 27 tuổi đời là một người đàn ông vững trãi. Tôi khá đẹp trai khôi ngô tuấn tú, đôi mắt sáng như sao, tuy không cao to như người ta, nhưng khỏe mạnh không bệnh tật là quý rồi.

Lăn Lộn Trường Tình (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Tôi yêu M và M có yêu tôi không? Có chứ, rất yêu có khi còn hơn cả tôi yêu M. Tôi yêu M vì cái gì? Tôi thấy em rất ngoan, lúc nào cũng thỏ thẻ bên tôi. Còn tôi là một ngã lắm mồm lắm miệng dọc đường ngồi trên xe máy hay trên xe đạp thì nghe tôi kể hết chuyện nọ tới chuyện kia... Thấy tôi khi giao tiếp với những thành phần trí thức thì tỏ ra hào hoa phong nhã, lịch lãm văn chương. Thấy tôi tiếp xúc với đám giang hồ anh chị thì tỏ ra sắc sảo ranh ma. M yêu tôi, chắc chắn không phải chỉ vì tôi mới đi Tây về, mà vì cách ôm ấp vuốt ve cưng nựng, làm dục vong của M cũng nổi lên điên cuồng. Nhưng vì M còn nghe lời mẹ căn dặn mà không dám ăn nằm với tôi cho đã cơn nghiền. M cũng muốn cưới mau mau chứ không để tôi cứ kiểu này mãi thì làm sao mà chịu nổi…? Lợn bị treo cám, thèm lắm mà không được ăn. Có khác chi là một hình phạt tự đày đọa mình cả về tinh thần lẫn thể xác…Con người bằng xương bằng thịt chứ có phải gỗ đá sắt thép đâu?

Lăn Lộn Trường Tình (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Con người ta sống không thể không có tình yêu, đỉnh cao của tình yêu là khoái cảm xác thịt nhục dục sau mới đến lý trí. Có người phụ nữ nói thẳng với tôi trên mạng Facebook: Nghe anh nói chuyện sao mà dâm đãng bệnh hoạn vô cùng. Nhưng lạ thay chỉ có một người nói với tôi như vậy, còn đa số lại thích nghe tôi viết văn tả cảnh thác loạn tục tĩu riêng tư với họ. Họ mê man sung sướng rất hạnh phúc nghe một thi sĩ tình thơ kiêm văn sĩ tả cảnh làm tình bằng trỉ tưởng tượng phong phú như vậy như một đặc ân của tạo hoá ban tặng riêng cho họ một cách phiêu linh thầm kín có thanh có tục một cách hài hòa thú vị hấp dẫn vô cùng.

Ngàn Kiếp Phôi Pha


Rích Nan là một cô gái người Thái Lan. Còn tôi là người Việt Nam. Thấy cô mà trí tưởng tôi tâm hồn tôi như mộng mơ cô là người con gái của ngàn kiếp phôi pha. Có thể cách đây mấy ngàn năm chúng tôi là vợ chồng? Nên trong tiềm thức tôi mơ màng về cô. Tôi làm thơ, nhưng là những bài thơ bằng tiếng Việt, đuợc viết theo một nguyên tắc gieo vần chặt chẽ. Nay tôi nhờ máy tính dịch ra tiếng Thái Lan.

Chuyện Văn Chương Bắt Đầu Từ Một Bài Thơ Đường


Một Thuở Thăng Trầm…
Nũng nịu đôi lần thỏa gió trăng
Thờ ơ nửa kiếp cợt mây hằng
Trăm đường bướm lượn mơ màng trải
Triệu ngả ong vờn lả lướt băng
Lộng lẫy ngàn hoa bừng sáng tỏa
Yêu kiều vạn sắc thoảng màu giăng
Muôn đời hụt hẫng nào hay biết
Một thuở âu sầu ngẫm thấu chăng ...

Mai Hoài Thu Thương Mến Của Huynh Ơi!


Ngần Ngừ Hoa Trôi
tặng Mai Hoài Thu sau khi nghe hát bài: Lạc Loài Một Kiếp Du Hoang

Buồn sao một kiếp du hoang
Niềm đau cố quốc bàng hoàng nhớ thương
Bơ vơ cát bụi tha phương
Ngẩn ngơ đâu đó trăng vương bến đò…

Luận Bàn Về Sáng Tạo Của Thơ Trần Hiền Châu


Lời Chào

Chia sẻ cùng các bạn Thi S ĩ Lu Hà

Chào cả nhà ca vang nhộn nhịp
Nhịp thời gian nối tiếp tháng ngày
Ngày vui mơ ước nồng say
Say sưa em gửi tình thay lời chào

CHƯƠNG IX. Lăn Lộn Trường Tình (1)


Truyện kể của Lu Hà phần 1

Số tôi sinh ra là để long đong lận đận trên trường đời và trường tình. Đời tôi là một chuỗi dài tắm bằng nước mắt của đàn bà. Bố tôi đã giới thiệu nàng cho tôi, chị gái và anh rể cũng muốn vun đắp cho mầm xanh ái tình của tôi và nàng nảy nở. M quả là đẹp thật từ khi sinh ra tôi chưa thấy cô gái nào đẹp như nàng. Nàng có khuân mặt hao hao giống N nhưng nàng trắng trẻo hồng hào toàn thân ngồn ngộn tràn trề nhựa sống hơn N. Người con gái ngaỳ xưa ở bên Đức da ngăm đen, sau vài tháng lại trở nên vàng ệch và tôi đã ngao ngán lặng lẽ bỏ đi không thèm ngoảnh mặt lại nhìn và tôi coi như gái có chồng là thứ không thể xài lại được nữa, dù cho là có xài tạm trong những lúc trái gió trở trời cũng xin miễn cho.

Trở Ra Miền Bắc (5)


Truyện kể của Lu Hà phần 5

Tôi nghi lắm ban giám hiệu nhà trường chắc có họp hội đồng giáo viên, có thể họ đã đã đặt vấn đề về thái độ giác ngộ cách mạng của tôi, họ cho là tôi không có tinh thần xây dựng tập thể không tham gia công tác đoàn thể, ích kỷ cá nhân chỉ lo vào dùi mài kinh sử, học tập chăm chỉ nên cố tình phanh bớt lại, làm giảm đi năng lực học tập của tôi đi? Một hai tháng đầu chính tay thượng úy lớp trưởng còn ca ngợi tôi hết lời, sau đó các sĩ quan và tụi lính tráng học viên trong lớp, ngay cả đám giáo nô cũng nhìn tôi với con mắt lạnh nhạt. Những bài toán khó tôi giải đúng đáp số, hay cả môn hóa học nhưng chỉ nhận có điểm 5 hay 6 thôi. Mỗi sáng ngủ dậy tập thể dục, làm vệ sinh cá nhân, chăn màn phải xếp lại gọn gàng nắn cho vuông thành sắc cạnh. Họ còn lấy dây căng ra ở đầu giường, một dãy dài thẳng tắp lự. Buổi sáng phân công thay nhau đi lấy bánh mỳ, bữa trưa xếp hàng đi đều bước đến nhà ăn. Mấy ngã giáo nô cứ săn văn bên cạnh thằng Tuấn, nó và thằng An học dốt, chuyên bỏ ra ngoài thị trấn Lạng Sơn săn gái nhưng lại được tụi giáo nô ưu ái. Có thể  vì thằng Tuấn có bố làm cỡ cán bộ khủng ở bộ đại học, giáo dục đào tạo để hy vọng nhờ vả sau này nếu tụi giáo nô được xuất ngũ ra khỏi quân đội, còn có chỗ thơm tho cho cái nghề giáo hoc béo bở? Còn thằng An bố nó cũng cùng cỡ đại tá như ông hiệu trưởng của trường, dều là cánh hẩu với nhau.

Trở Ra Miền Bắc (4)


Truyện kể của Lu Hà phần 4

Tôi về quê thăm ông bà chú thím họ mạc hai bên nội ngoại 3 ngày thì trở lại Hà Nội ngay. Tôi bỗng nhớ cô bạn có đôi mắt to bồ câu, từng hớp hồn tôi. Tôi mới ghé thăm nhà nhưng cô lại chê tôi là một ngã nhà quê, bộ đội đen thui lẩn tránh đi không thèm tiếp và đẩy bà mẹ ra nói chuyện bâng quơ với tôi. Tôi thấy ngao ngán tủi thân vô cùng mà rơm rớm nước mắt. Sau này khi tôi đi học nghề hơn 3 năm ở Đức về thì chính cô lại cua xe đạp đón đường tôi mà rơm rớm nước mắt, tôi thấy cô sồ sề quá và tôi lại ngao ngán chán cô, chả có thời gian đâu mà đứng đường nói chuyện dằng dai. Với cô tôi chỉ có một bài thơ ngắn ngủi làm kỷ niệm, tình ta chỉ vỏn vẹn có bấy nhiêu thôi. Dù sao thơ cũng từ đáy lòng tâm hồn thi sĩ của tôi viết ra:

Trở Ra Miền Bắc (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Ai cũng bảo tôi giống bố tôi như đúc, từ khuân mặt, ánh mắt, dáng đi. Nhưng bố tôi cao to hơn tôi, dáng dấp của một võ quan hơn tôi là một văn sĩ. Khi tôi lớn lên chừng 2 hay 3 tuổi thì bố tôi đi học ở trường võ bị bên Tàu về, hình như Hoàng Phố thì phải? Bố xé chiếc quần chống rét nơi miền biên cương rừng thẳm tuyết dày may cho tôi một cái áo không biết có phải bằng da thật hay bằng sợi tôi không nhớ nữa. Tôi nhớ hồi đó, tôi ngồi trên một chiếc xe mây bốn bánh, cổ tôi đeo vòng bạc, 2 cổ tay vòng bạc và cả 2 cổ chân cũng vòng bạc. Bây giờ tôi đoán có thể do bà nội bà ngoại và mẹ sợ tôi bị ma bắt đi ? Còn tôi bây giờ nghĩ lại hóa ra lại hay để điều hòa âm dương.

Trở Về Việt Nam (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Hình như tôi còn có nhiều duyên phận với căn nhà ở thị trấn Pirna nơi mà bà mẹ và cô em gái nhỏ hay sao? Thiên Chúa đã mách bảo tôi phải gắn bó với họ như trong một gia đình. Phải chăng Ngài đã chọn con làm con rể tương lai cho một dân tộc đã từng chịu nhiều đau khổ, đầy máu và nước mắt trên thế gian này. Tôi có linh cảm như vậy vì thấy họ gần gũi quá đỗi, nhưng không thể nào lý giải nổi hiện tượng tâm linh thần thánh này? Nên những ngày sắp sứa chia ly xa cách tôi thường hay ghi âm những buối trò chuyện với bà mẹ và cô em gái nhỏ…

CHƯƠNG VIII. Trở Về Việt Nam (1)


Truyện kể của Lu Hà phần 1

Thời hạn học nghề hóa chất dẻo này của tôi là 3 năm, nhưng do tình hình chiến tranh biên giới, giao thông đường sắt bị ứ tắc. Nhà nước Việt Nam bị Tàu cộng nện cho một đòn bất ngờ choáng váng, tí nữa là mất phăng teo luôn cả Hà Nội. Quân đội Liên Xô áp sát biên giới Trung – Nga vả lại Đặng Tiểu Bình như đã thỏa thuận với Hoa Kỳ chỉ dạy cho Việt Nam một bài học.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 31


“Trường Tình Ca Hồn Ma Trinh Nữ“ của tôi gồm 37 khổ và 148 câu thơ song thất lục bát, cảm dịch từ thơ 7 chữ cũng 37 khổ của Đinh Hùng bài: “ Trái Tim Hồng Ngọc“.

Tôi cảm hứng từ linh hồn Đinh Hùng mà để nhập thần hấp dẫn sang linh hồn tôi, ý thơ ngôn từ có thể hoàn toàn khác hẳn với Đinh Hùng. Bài thơ này theo trường phái tượng trưng siêu nhiên, siêu hình học, lạc vào cảnh giới vô thức của tâm linh nhưng luôn theo một trình tự lo gic duy tâm biện chứng pháp. Thơ tả cảnh giới  thanh u của một âm hồn trinh nữ lần đầu trong đời tôi được nghe Thu Hà diễn ngâm. Vì thơ dài nên Thu Hà đã diễn ngâm clip số 1 là 12 khổ 48 câu. Clip số 2 cũng 12 khổ 48 câu. Clip số 3 sẽ là 13 khổ 52 câu. Vậy diễn ngâm tới đâu tôi sẽ theo sát bình giảng tới đó để tri ơn cô Thu Hà và giúp ích cho các bạn muốn thưởng lãm tường tận ý nghĩa bản trường ca ma mị thú vị này.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 30


Cũng vẫn theo thông lệ, tôi không bình giảng thơ cố thi sĩ Đinh Hùng. Bài thơ “Giọt Máu Sao Trời“ tôi để dành cho các nhà bình thơ có sừng có mỏ ở Việt Nam, và anh viết gì tôi cũng chẳng nhớ, chẳng trích đọan, chỉ biết rằng tôi đọc thơ anh một hai lần và sẳn từ cái linh hồn đó còn vẩn vơ trong vũ trụ, tôi hấp dẫn lại nhờ cảm quan giác quan của mình và sáng tác ra bài: “Nửa Gối Ân Tình“
. Các bạn nên nhớ rằng thời Đinh Hùng lối thơ mới 7 chữ rất thịnh hành, do ảnh hưởng từ dòng thơ Đường Luật có từ hàng nghìn năm rồi. Tôi không muốn mang tiếng nhai lại chữ, nên Đinh Hùng viết 7 chữ thì tôi lục bát, hay song thất lục bát. Nội dung ý nghĩa của hai bài thơ có thể rất khác nhau, chỉ là từ cách nhập thể cộng hưởng linh hồn mà thôi.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Trần Thu Hà Diễn Ngâm Phần 29


Thật là tuyệt vời Thu Hà ngâm hai bài thơ của tôi: “ Anh Là Cơn Gío Bay Qua“ và “ Nửa Gối Ân Tình“.  Tôi nghe mà xúc động nao nao cả cõi lòng. Bài thơ thứ nhất viết về một câu chuyện tình có thực của tôi khi đó tôi còn là một chàng trai 27 tuổi có yêu một cô gái 19 tuổi và bài thơ thứ hai cảm dịch từ thơ Đinh Hùng cũng là một câu chuyện tình có thực của anh. Để tri ân Thu Hà, tôi sẽ bình giảng hai bài thơ làm món quà tinh thần để lại cho hậu thế nhân dịp năm Đinh Dậu làm kỷ niệm.

Sonntag, 4. August 2019

Mùa Xuân Hy Vọng (5)


Truyện kể của Lu Hà phần 5

Căn nhà hai mẹ con đang ở do nhà nước cộng sản phân phối theo tôi là khá rộng cho hai người, còn bà ngoại ở riêng thỉnh thoảng mới đến chơi thôi. Có lẽ ngày xưa trước khi Hitler lên nắm quyền bà và cha mẹ còn ở những căn nhà khang trang rộng lớn lắm. Vì ông ngoại cô gái tôi mới quen làm nghề kinh doanh sắt thép. Người chồng có giá thú của bà đã chết từ sớm, để lại cho bà hai người con, một trai và một gái có gốc gác bên Tiệp Khắc nhưng ông cũng không phải người Tiệp mà lại là một sắc tộc nào đó từ Ungarn tức Hung Ga Ri di cư đến từ hàng trăm năm về trước. Còn từ đâu đến Ungarn thì làm sao mà biết được. Khi hồng quân Liên Xô chiếm được Đông Đức có một viên sĩ quan Ivan ve vãn bà ta, vì bà lúc đó có thể gọi là hoa khôi, thuộc giới quý tộc có cửa hàng buôn bán đồ cổ.

Mùa Xuân Hy Vọng (4)


Truyện kể của Lu Hà phần 4

Hàng ngày tôi tập trì thiền tâm đức của Phật, yêu mến môn tập khí công để nâng cao sức khỏe thần trí, nhưng tôi tin tưởng có một Thiên Chúa toàn năng, Thượng Đế tối cao hơn cả Chúa Jeus và Phật Thích Ca. Ngài là ai không hình không tướng mà chỉ cảm thấy có trong tâm hồn tôi, có trong không gian và thời gian. Tồn tại thực sự trong vũ trụ này và tự mình chiêm nghiệm được trên con đường đời đầy khổ đau, bất hạnh, thất bại và thành công, yêu thương, ruồng bỏ và nhục nhã. Những lời dạy của các bậc thánh nhân hiền triết chỉ đáng để tham khảo kiểm nghiệm. Họ thông thái cái này thì họ lại cực kỳ ngu xuẩn ở cái khác. Cuối cùng họ chỉ là những diễn viên quay cuồng khua môi múa mép cho thiên hạ xem về một tấn trò đời mà thôi. Xin hãy đừng mù quáng mà tin lời họ nói, và cũng đừng bỏ ngoài tai những lời họ dạy. Lời nói chỉ có giá trị khi mình áp dụng vào thấy mình an nhiên tự tại, vui vẻ, vô tư sảng khoái thì lời nói đó, lời dạy đó mới có ý nghĩa.

Mùa Xuân Hy Vọng (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Mùa xuân là mùa của ong bướm đa tình, là mùa của trời đất giao thoa mà đơm hoa kết trái, là mùa của không gian vũ trụ vạn vật ngân nga bản tình ca muôn thuở. Lu Hà tôi mừng lắm, N đã về nước và cũng khỏi phải nhìn thấy cả những bộ mặt nhớp nhúa tiểu nhân hãm tài nhưng lại tỏ ra kênh kiệu ta đây. Sẵn có đồng tiền kiếm được từ đôi bàn tay lao động chân chính, chỗ 3 đồng, chỗ 4 đồng có khi gặp may còn được người ta còn trả cho 5 đồng Mark một tiếng. Bản bản tính tôi rất tiết kiệm như bà nội tôi, suy tính đắn đo, chứ không phải như loại bán trời không cần văn tự, hay loại thích đua đòi ăn chơi: Bán nhà đổi lấy cuộc say, bán vườn đổi lấy trận cười phá gia.

Mùa Xuân Hy Vọng (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Tôi nghĩ từ khi trái đất này có loài người, ngoài việc ăn uống hít thở khí trời họ được dạy dỗ bởi tâm đức và nhân đức. Tâm đức tuyệt đối chỉ có bởi Chúa Trời và Phật Thích Ca. Còn nhân đức do con người tạo ra. Khổng Tử là người thế nào? Thì hai nghìn năm nay ai cũng bảo là người đức cao trọng vọng. Ông Hồ Chí Minh và ông Mao Trạch Đông là người thế nào? Một nhóm người bảo là rất nhân đức. Hịtler là người thế nào? Thì cũng có nhiều người bảo nhân đức. Vậy cái nhân đức này chỉ đúng với nhóm người này nhưng lại là thất đức, ác đức là tội ác với nhóm người kia. Vậy con người có tâm đức hay không? Hay chỉ toàn là nhân đức thôi? Có chứ cái tâm đức đó tự nằm sâu thăm thẳm trong đáy lòng, trong trái tim mỗi người chúng ta. Chỉ tự cảm nhận mà có thôi, không ai có thể bày bán, hay khoe ra được. Cái tâm đức tuyệt đối chỉ có được nói như ông Mạnh Tử là nhân chi sơ tính bản thiện, tức là chỉ có được từ một đứa trẻ mới sinh ra. Vậy cưỡng bức cả thiên hạ hay con dân một nước học tập nhân đức của một người có phải là một trò hề trí trá không?

CHƯƠNG VII. Mùa Xuân Hy Vọng (1)


Truyện kể của Lu Hà phần 1

N đã về nước, tụi chó đẻ thằng Linh, con Vượng, con Phúc đã về nước, bọn tiểu yêu trong lớp tôi và lớp thằng Hải như rắn mất đầu. Không còn đứa nào muốn tuyên truyền xỉ nhục đấu tố tôi để cô lập tôi với đám công nhân Đức trong nhà máy nữa. Một màn đêm u ám đã xua tan, những đám mây xám xịt đểu giả khốn nạn tiểu nhân bần tiện cũng tiêu tan. N về nước tâm hồn tôi tràn trề hạnh phúc, trái tim tôi hồn thơ tôi lai láng thiết tha, tấm lòng tôi lại rộng mở sảng khoái với tha nhân. Những ngày cuối cùng N dồn dập tấn công tôi với cái trò ái tình câm lặng ở trong bếp, một tình yêu nham nhở chó cắn mèo cào dền dứ với củ khoai hà. Một tình yêu hấp hối giãy chết cũng vĩnh viễn chấm dứt. Tôi cũng có làm thơ để ghi lại tâm trạng khó chịu của mình. Nhưng để tránh cho văn phạm khỏi chồng chéo tôi đã viết riêng ra thành những chuyên mục luận về tình yêu. Ngày cuối cùng khi tất cả lũ lượt lên xe, nhưng N vẫn chạy nhanh tới bếp cố gắng trang điểm son phấn thật lộng lẫy như một diễn viên sắp lên sân khấu, N muốn chào từ biệt tôi nhưng không biết mở miệng nói thế nào, nhớn nhác nhìn quanh. N muốn ghi lại một hình ảnh một ký ức cho tôi như đánh sổ số vậy? Hy vọng sau này trở về Việt Nam tôi còn nhớ tới N. Tôi buộc phải chú ý quan sát, con mắt tôi lộ vẻ hiếu kỳ tò mò và vẫn là im lặng…

Thực Tế Trước Mắt (6)


Truyện kể của Lu Hà phần 6

Cư xá ngày càng trở nên đông đúc, có một lớp con gái Mông Cổ về ở, không nhớ học nghề gì và một lớp các anh em bộ đội xuất ngũ, phục viên khá cao tuổi sang học nghề thợ tiện. Các chú bộ đội tỏ ra rất thích thú các cô gái Mông Cổ. Phải thừa nhận ngồi bên cạnh các cô trong những đêm liên hoan tôi thấy toàn mùi thịt cừu hơi hôi hôi. Có lẽ vì sống trên đồng cỏ thảo mông sa mạc toàn ăn thịt cừu uống sữa dê nên tuyến mồ hôi các cô ấy toàn mùi cừu dê chăng? Không hiểu ngày xưa Thành Cát Tư Hãn, các vị vương phi hoàng hậu có mùi hôi như thế không nhỉ ?

Thực Tế Trước Mắt (5)


Truyện kể của Lu Hà phần 5

Truyện giờ kể tới thằng Phúc điên. Thật ra khi mới sang Đức nó chẳng điên loạn gì, nó to béo như một con trâu mộng. Chỉ vào một buổi sáng, khi nó nhận được thư nhà, biết tin hoàn cảnh gia đình nhà nó rất nghèo khổ thê lương, tang tóc luôn bị đói ăn thiếu mặc. Nó thấy xung quanh nó đa số đều là con ông cháu cha, đứa nào cũng có một vị thần hộ mệnh có bố là tùy viên quân sự  ở các nước như Tàu, Nga, Pháp, Đức, hay là bí thư các quận, viện trưởng viện kiểm sát thành phố Hà Nội. Đứa nào mặt cũng sưng lên vênh vênh váo váo kiêu ngạo khinh người ra mặt vì có bố làm quan to. Nên thằng Phúc này chán đời, mới uống một liều thuốc ngủ cho tới khi mọi người phát hiện ra gọi dậy. Thì than ôi hồn bay phách lạc, nó chỉ còn thiêm thiếp thở ra… Mọi người vội hô hoán gọi xe cấp cứu.

Thực Tế Trước Mắt (4)


Truyện kể của Lu Hà phần 4

Qua vụ ẩu đả đó, tôi thấy N nhìn tôi với ánh mắt thiết tha trìu mến, ngưỡng mộ cảm phục, tôi đã cảm nhận được. Nhưng bỗng thằng Nguyên lớp mới về đội thích chụp ảnh bảo với mấy người trong phòng: Muốn chụp ảnh truyền thần cho N, thì anh Liêm già từng là y tá trong quân đội nhận xét: Con N này có khuân mặt đẹp, nhưng người có nước da chì như vậy chắc hẳn trong người tiềm ẩn một thứ bệnh. Tôi nghe như vậy thấy rùng mình sởn cả da gà. Thôi đúng rồi dạo này thấy cô ấy hay đi khám bệnh, nghỉ ở nhà luôn, bỗng nhiên da chì, da vàng có thể bị bệnh gan hay suy thận. Căn bệnh này từ đâu? Có thể bị nhiễm chất độc hóa học trong nhà máy, có thể bị lây nhiễm bởi chính anh chàng còm làm nghề lột da, chọc tiết thú vật của cô ta. Trong khi hành nghề ba toa đồ tể do sơ ý bị vi trùng từ máu bò dê cừu lợn nhiễm vào một vết xây sát nào đó trên da, nên anh ta bị bệnh gan?

Thực Tế Trước Mắt (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Quả thật 3 ngã Đức, Quế, Phong này chỉ là loại ma xó dờ dẫn đi ăn xôi oản các chùa mà thôi, như quạ ăn sương vậy. Cậy thế là cán bộ quản lý sinh viên học sinh, tùy viên quân sự gì đó để xăm xoi các đội xem chúng nó nam nữ có ngủ với nhau không? Về các đội được bọn ma cô đội trưởng cung phụng rượu thịt, lại  chễm trệ ngồi trên ghế chánh án thẩm phán lưu động. Nghe các đội chúng nó kháo nhau tên Phong trong một cuộc hỏi cung một đứa con gái. Hắn khóa trái cửa lại, vặn vẹo con bé thế này thế nọ, phải cởi áo ra chỉ mặc một cái nịt vú, cởi cả quần dài ra  cho thoáng mát, khai báo thật chi tiết để chú ghi biên bản, tùy theo mức độ thành khẩn sẽ được giảm án. Không ngờ cơn động đực, động cái nổi lên chú Phong nứng quá không chỊu nổi, chú sờ soạng chú nài nỉ cháu cho chú được bú tí ti, cho chú được bôi trơn nòng đại bác dầu mỡ của cháu nước táo của cháu đang rỉ ra dàn dụa đầy bàn tay chú đây này. Con bé không chịu được sau này bị người yêu nó mắng mới viết đơn tố cáo lão Phong lên đại sứ quán và Phong bị đuổi về nước. Hình như ông Wagner cũng biết sơ qua chuyện này, ông ấy cứ cười hềnh hệch và gọi Đức Đức Đức… lơ lớ trọ trẹ của một ông tây gọi tên người Việt, mà về phòng tôi phải ôm bụng cười phòi cả cơm rau ra.

Thực Tế Trước Mắt (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Cuộc sống thực tế trước mắt đã làm cho tôi trở thành một con sói già đơn độc trong rừng hoang, tuy mới 24 tuổi đời mà tôi đã thực sự lọc lõi chai sạn gai góc hơn hẳn đám người Việt Nam. Lũ chúng nó chỉ là những con gà công nghiệp ngu dại tromg trại xúc vật nhưng lại tỏ ra kiêu hãnh, lúc nào chúng nó cũng nghĩ tôi ngu dại đần độn hơn chúng nó. Chúng nó cười cười, nói nói rỉ tai với bọn công nhân Đức là tôi chỉ là một thằng đần. Bọn công nhân Đức cũng chỉ là những con ngan con ngỗng công nghiệp nên có đứa nhìn tôi với cặp mắt diễu cợt, khinh  bỉ vì khi tới nhà ăn tập thể rất ít khi thấy tụi Việt Nam thích ngồi cạnh tôi và nói chuyện với tôi. Thôi mặc thây  kệ con mẹ chúng mày cả Việt lẫn Đức, tôi cứ sống ngang nhiên, làm việc đúng giờ và chẳng thèm để mắt đến ai, coi tất cả chỉ là liệt sĩ, là không khí vô tri vô giác thì làm gì nổi tôi?