Mittwoch, 27. November 2019

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (3)


Truyện dài của Lu Hà phần 3

Tôi rất sợ phải làm ca đêm, vì tôi biết sẽ giảm thọ, căng thẳng thần kinh mệt mỏi và sẽ dễ phát sinh ra những chứng bệnh hiểm nghèo như tim, phổi, dạ dày, gan, thận, tuyến tụy v.v...Các cơ quan bộ phận cơ thể này cần được nghỉ ngơi  bảo dưỡng về ban đêm. Tôi chỉ làm việc cầm chừng ngày đủ 8 tiếng, vì mục đích tôi sang Đức không phải vì tiền mà vì muốn ở lại an cư lập nghiệp suốt đời. Một con đường cam go đòi hỏi phải kiên trì thông minh khéo léo từng bước từng bước. Trước mắt tôi cần phải đấu tranh chống lại bọn Việt Nam ngu độn tiểu nhân bần tiện kèn cựa hay thích đấu tố thóa mạ xỉ nhục người khác này. Vì chính chúng được nuôi dạy huấn luyện thành những con chó luôn rình mò cắn xé lẫn nhau. Chắc chắn chúng nó sẽ không tha cho mình, làm ngơ bỏ qua vì mình sống luôn khác chúng nó. Mình phải đi trước một bước tiêu diệt hủy hoại chúng nó chứ không ngồi chờ chết để chúng nó a dua tiêu diệt hủy hoại mình, kể cả khi chúng nó liên minh với đám công nhân người Đức.

Tôi Cần Phải Đấu Tranh (2)


Truyện dài của Lu Hà phần 2

Sau khi xuất viện tôi được nghỉ ở nhà 2 tuần không phải đi làm, nhưng với điều kiện chiều thứ 6 nào tôi cũng phải đến một căn phòng nhỏ ở trung tâm thành phố chỉ có hai bà y tá già ở đó phát thuốc chống lao cho tôi, tuy căn bệnh đã dứt điểm trị xong, những con vi trùng lao bị bao vây tiêu diệt không còn sống xót một tên, một mống nào. Nhưng để đề phòng những tên giặc lao còn đang thoi thóp ngắc ngoải có thể trở lại hoành hành tàn phá hai lá phổi của tôi, nên vẫn phải kiên trì uống thuốc một thời gian dài nữa chừng 3 tháng, thuốc nhập từ Tây Đức rất đắt tiền. Ở Việt Nam có thể tán gia bại sản chỉ nằm chờ chết thôi, tiền đâu đủ để mà mua thuốc, tôi lại là chẳng phải thành phần con ông cháu cha vai vế cổ cánh gì trong xã hội. Sau khi thấy hoàn toàn thư thái, tôi tranh thủ đi Pirna thăm Sahra, sau 2 năm xa cách thành phố vẫn cổ kính như xưa. Tôi đi trên con đường lát đá đến ngôi nhà mà em ở. Vừa bấm chuông em chạy từ trên cầu thang lao xuống ôm chồm lấy tôi. Em khóc và tôi cũng khóc, nhưng bà ngoại cũng chạy xuống cầm cái chổi đánh vào không khí đuổi tôi đi. Mẹ ra cản không nổi, tôi đành phải chạy ra ngoài, em theo ra cửa tôi hẹn gặp em ở nhà ga.

CHƯƠNG XI. Tôi Cần Phải Đấu Tranh (1)


Truyện dài của Lu Hà phần 1

Tôi cần đấu tranh để được hiện sinh tạo nên những phóng thể cho nhân loại và cuộc đời là cần thiết, tôi phải đấu tranh để được tồn tại là quan trọng trước mắt bằng mọi giá để đạt được mục đích tối thượng mà mình đã ấp ủ từ lâu khi còn ở Việt Nam. Chuyến đi Đức lần này như hổ về rừng chứ không muốn trở về đồng bằng Việt Nam chịu nằm trong cái cũi sắt ở sở thú nữa.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 40


Phần khúc ca Hồ Trường của ông Nguyễn Bác Trác tôi xin miễn trích dẫn, tôi xin bình giảng ngay nội dung bài thơ của tôi cảm khái ra thành “Giọt Lệ Canh Thâu“
Thơ viết theo lối tứ tuyệt trường thiên không đối câu đối chữ, tôn trọng niêm luật như thơ đường. Ta thường gọi là thể thơ mới 7 chữ mà các vị đàn anh thời tiền chiến như Tản Đà, Nguyễn Bính hay làm.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 39


Hồ Trường là một thi phẩm của ông Nguyễn Bá Trác viết vào đầu thế kỷ 20. Ông từng theo Cụ Phan Bội Châu trong phong trào Đông Du và hưởng ứng phong trào Đông Kinh của Cụ Phan Châu Trinh. Từng làm quan dưới triều vua nhà Nguyễn.
Ông là chủ bút phần Hán Văn của tờ Nam Phong do quan đại thần Phạm Quỳnh sáng lập.
Sau thôi làm ở báo Nam Phong, ông vào Huế làm Tá lý Bộ Học và lần lượt trải qua các chức vụ: Tuần vũ Quảng Ngãi, Thị lang Bộ Binh, Tổng đốc Thanh Hóa, Tổng đốc Bình Định.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Mai Hoài Thu Phổ Nhạc Phần 38


Bài thơ lục bát“ Giọt Sầu Em Gửi Cho Ai“ của tôi viết tặng nhà thơ kiêm nhạc sĩ Mai Hoài Thu đã được ca sĩ Nguyễn Đông trình diễn theo tôi là rất thành công.
Thơ lục bát phổ theo nốt nhạc Tây được giọng nam ca sĩ hát theo cung điệu trầm buồn là tổng hợp của các làn điệu nhạc nhẹ, nhạc vàng, ngâm thơ tao đàn. Tôi nghe như tiếng nỉ non ai oán sầu bi kiểu cung oán ngâm khúc và trinh phụ ngâm, âm điệu thật là buồn . Thơ nhạc Việt Nam phải buồn mới đạt yêu cầu. Thơ tình phải buồn nhạc tình phải buồn gịọng hát phải buồn thì mới đáng gọi là nhạc vàng theo kiểu mẫu mà các nhạc sĩ miền Nam sáng tác trước năm 1975.

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 36


Các bậc đàn anh thời tiền chiến có một nét giống nhau là thích làm thơ 7 chữ, Nguyễn Bính và Thâm Tâm là tiêu biểu. Xuân Diệu, Hàn Mạc Tử, Vũ Hoàng Chương , Hồ Dzech ngoài 7 chữ ra thường là thơ 8 chữ. Theo tôi thơ 8 chữ dễ viết hơn nên phái nữ thời nào cũng rất hăng hái thể thơ này. Riêng Tản Đà thì kiểu nào cụ cũng chơi, qủa là một tay lợi hại cự phách trong làng thơ. Không phải là hậu sinh khả úy. Tôi may mắn sinh sau nên được thừa hưởng phần nào gia tài các bậc tiền bối để lại, tha hồ mà học tập . Nhưng thật lòng tôi cũng hơi chê các bậc tiền bối còn coi nhẹ thơ lục bát và hình như không thấy cái cao siêu, bác học, siêu hình huyền diệu của thơ song thất lục bát?