Truyện dài của Lu Hà phần 3
Tôi rất sợ phải làm ca đêm, vì tôi biết sẽ giảm thọ, căng
thẳng thần kinh mệt mỏi và sẽ dễ phát sinh ra những chứng bệnh hiểm nghèo như
tim, phổi, dạ dày, gan, thận, tuyến tụy v.v...Các cơ quan bộ phận cơ thể này cần
được nghỉ ngơi bảo dưỡng về ban đêm. Tôi
chỉ làm việc cầm chừng ngày đủ 8 tiếng, vì mục đích tôi sang Đức không phải vì
tiền mà vì muốn ở lại an cư lập nghiệp suốt đời. Một con đường cam go đòi hỏi
phải kiên trì thông minh khéo léo từng bước từng bước. Trước mắt tôi cần phải đấu
tranh chống lại bọn Việt Nam ngu độn tiểu nhân bần tiện kèn cựa hay thích đấu tố
thóa mạ xỉ nhục người khác này. Vì chính chúng được nuôi dạy huấn luyện thành
những con chó luôn rình mò cắn xé lẫn nhau. Chắc chắn chúng nó sẽ không tha cho
mình, làm ngơ bỏ qua vì mình sống luôn khác chúng nó. Mình phải đi trước một bước
tiêu diệt hủy hoại chúng nó chứ không ngồi chờ chết để chúng nó a dua tiêu diệt
hủy hoại mình, kể cả khi chúng nó liên minh với đám công nhân người Đức.