Truyện kể của Lu Hà phần 2
Tôi nghĩ từ khi trái đất này có loài người, ngoài việc ăn
uống hít thở khí trời họ được dạy dỗ bởi tâm đức và nhân đức. Tâm đức tuyệt đối
chỉ có bởi Chúa Trời và Phật Thích Ca. Còn nhân đức do con người tạo ra. Khổng
Tử là người thế nào? Thì hai nghìn năm nay ai cũng bảo là người đức cao trọng vọng.
Ông Hồ Chí Minh và ông Mao Trạch Đông là người thế nào? Một nhóm người bảo là rất
nhân đức. Hịtler là người thế nào? Thì cũng có nhiều người bảo nhân đức. Vậy cái
nhân đức này chỉ đúng với nhóm người này nhưng lại là thất đức, ác đức là tội
ác với nhóm người kia. Vậy con người có tâm đức hay không? Hay chỉ toàn là nhân
đức thôi? Có chứ cái tâm đức đó tự nằm sâu thăm thẳm trong đáy lòng, trong trái
tim mỗi người chúng ta. Chỉ tự cảm nhận mà có thôi, không ai có thể bày bán,
hay khoe ra được. Cái tâm đức tuyệt đối chỉ có được nói như ông Mạnh Tử là nhân
chi sơ tính bản thiện, tức là chỉ có được từ một đứa trẻ mới sinh ra. Vậy cưỡng
bức cả thiên hạ hay con dân một nước học tập nhân đức của một người có phải là
một trò hề trí trá không?